'Tôi thực sự mừng vì mình bị bệnh nặng ở Việt Nam! Nghe có vẻ kỳ cục, nhưng thật sự ở đây tôi thấy tốt hơn ở Anh, quê nhà của mình'.
Trong bài chia sẻ gửi đến Tuổi Trẻ Online, Baz Mattaz, một bệnh nhân người Anh 63 tuổi kể lại câu chuyện của mình sau ca phẫu thuật tuyến tiền liệt tại một bệnh viện ở Đà Nẵng, đồng thời đưa ra góc nhìn đối với hệ thống y tế Việt Nam và Anh. Các nhận định là dựa trên trải nghiệm thực tế và quan điểm cá nhân của ông.
Tuổi Trẻ Online biên tập và chuyển ngữ.
Tôi chọn ở lại Việt Nam, thay vì trở về quê trị bệnh
Tôi là Baz Mattaz, 63 tuổi, người Anh, đã vui vẻ nghỉ hưu sau một thời gian dài làm giám đốc marketing tại London. Sau khi đặt chân đến 34 quốc gia và nhiều thành phố, tôi chọn Đà Nẵng làm nơi nghỉ hưu sớm.
Từ đó đến nay, tôi đi đi về về thường xuyên. Giờ đây, điều tôi muốn nhất chỉ là được sống yên bình và được tiêu số tiền tiết kiệm cả đời của mình.
Giống như nhiều ông già cùng tuổi mình, vấn đề chính của tôi là BPH - phì đại lành tính tuyến tiền liệt. Ở Anh, hệ thống y tế quốc gia (NHS) thường ưu tiên cho bệnh nhân dùng thuốc suốt đời thay vì phẫu thuật để giải quyết dứt điểm.
Tôi đã dùng nhiều loại thuốc, nhưng tình trạng ngày càng tệ, đến mức tuyến tiền liệt chèn ép khiến thận không thể thoát nước bình thường.
Khi tôi được đưa vào một bệnh viện ở Đà Nẵng đã là tình trạng cấp cứu. Chỉ số creatinine của tôi lúc đó vượt quá 300, mức nguy hiểm thực sự. Họ lập tức đặt ống thông để dẫn lưu bàng quang và cho biết tôi cần phẫu thuật tuyến tiền liệt. Bệnh viện lúc đó không đề xuất phương pháp laser HoLEP hiện đại, nên tôi chuyển sang một bệnh viện tư.
Quyết định lớn nhất lúc bấy giờ là nên mổ ở đây hay quay về Anh. Tôi đã hỏi ý kiến bác sĩ cũ và một người bạn làm việc ở vị trí cao trong NHS. Họ nói thẳng: nếu muốn chờ vài tháng để rồi có thể được mổ bằng phương pháp TURP cũ hơn, do bác sĩ có thể ít kinh nghiệm hơn thực hiện, tôi nên về nước.
Hoặc tôi cũng có thể mổ dịch vụ ở Anh, nhưng chi phí sẽ cao gấp 3-5 lần so với ở Việt Nam. Họ khuyên: "Nếu anh thấy ổn với bác sĩ ở đó thì cứ mổ luôn đi".
Tôi quyết định ở lại. Toàn bộ chi phí điều trị là khoảng 60 triệu đồng, bao gồm 5 ngày nằm viện, tái khám và thuốc men. Chưa hết, tôi còn được tiếp nhận ngay, không phải chờ đợi mòn mỏi. Chất lượng chăm sóc cũng tuyệt vời: bác sĩ và y tá chuyên môn cao, tận tâm, phần lớn nói được tiếng Anh (nhiều người nói rất tốt), cơ sở vật chất hiện đại.
Sau một tháng, ca mổ rất thành công. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi có thể đi tiểu thoải mái trở lại, đúng là thay đổi cuộc đời! Điểm trừ duy nhất là tổn thương thận đã xảy ra trước đó.
Chỉ số creatinine của tôi đã giảm xuống còn khoảng 150, nhưng tôi đã bị suy thận mạn giai đoạn 3A, tương đương chức năng thận giảm khoảng 50%. Mức độ bệnh này vẫn có thể kiểm soát được bằng chế độ ăn uống tốt hơn: tạm biệt đồ ăn mặn chế biến sẵn và thức ăn nhanh.
Bác sĩ chuyên môn cao, dịch vụ tốt, chi phí hợp lý
Hệ thống y tế ở Anh và Việt Nam quả là rất khác biệt. Ở Việt Nam, tôi được khám ngay lập tức, có bác sĩ chuyên môn cao, thiết bị hiện đại và dịch vụ chăm sóc chất lượng với chi phí hợp lý.
Ở Anh, tôi có thể phải chờ rất lâu, có thể phải đặt ống thông tiểu hằng tháng trời, rồi hoặc chờ có lịch mổ TURP trống, hoặc trả một khoản tiền lớn để mổ dịch vụ. Còn ở đây, chất lượng tốt, thậm chí còn tốt hơn nếu nói về độ nhanh chóng và sự quan tâm bệnh nhân.
Và dĩ nhiên, chi phí còn có thể thấp hơn nữa nếu điều trị tại bệnh viện công.
Trải nghiệm này đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn của tôi về y tế Việt Nam theo hướng tích cực nhất. Ban đầu tôi chỉ nghĩ "tiền nào của đó", nhưng cuối cùng tôi thực sự ấn tượng với tay nghề, hiệu quả và sự tận tâm mình nhận được.
Tôi sẵn sàng giới thiệu cho những người nước ngoài hoặc du khách trong hoàn cảnh tương tự. Nếu cần điều trị bệnh nặng, muốn chọn bệnh viện tư tốt, có nhân viên nói tiếng Anh, thì Việt Nam là một lựa chọn rất đáng cân nhắc.
Tôi sẽ mãi biết ơn Việt Nam và người dân nơi đây vì đã giúp đỡ tôi. Tôi dự định ở lại lâu dài, miễn là vẫn được chào đón.
Chúng tôi mang theo tài sản tích lũy cả đời mình, chỉ mong có cuộc sống yên bình, với chi phí hợp lý. Khi cần chăm sóc dưỡng lão, chi phí ở đây chỉ bằng một phần so với phương Tây.
Sau tất cả, tôi chỉ thấy may vì mình bị bệnh nặng ở Việt Nam chứ không phải ở quê nhà. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng thực sự tôi thấy tốt hơn khi ở đây.
