Hình ảnh này điển hình cho "nỗi sợ sang đường", nơi nhẽ ra người đi bộ có quyền ưu tiên. Thay vì đi qua đường một cách đàng hoàng, người đi bộ thường phải khựng lại, dè chừng và thậm chí là lùi bước để nhường đường cho các phương tiện đang lao tới với tốc độ cao.
Những lần tôi đi bộ sang đường cũng không khác gì hai bà cháu. Khi đặt một chân xuống đường, là hàng loạt xe máy, ôtô lao đến. Những chiếc xe to lớn lúc ấy đối với tôi không khác gì những gã khổng lồ, còn mình thì như một kẻ tí hon. Có những chiếc xe vụt qua, có những chiếc xe đợi đến sát chân tôi mới phanh như để dằn mặt. Ủa? Tôi sang đúng phần đường dành cho tôi, sao lại có thái độ với tôi như vậy. Tại sao người lái ôtô lại sẵn sàng uy hiếp người đi bộ, phải chăng vì xe thì to hơn người?
Tình trạng này tạo nên một nghịch lý giao thông. Người đi bộ, dù đi đúng luật, vẫn trở thành nhóm người dễ bị tổn thương nhất. Sự thiếu vắng văn hóa nhường đường không chỉ đến từ ý thức kém của một bộ phận tài xế, mà còn từ thói quen ưu tiên tốc độ và sự tiện lợi cá nhân hơn là an toàn của người khác. Nhiều lái xe mặc định rằng "người đi bộ sẽ tự tránh mình", dẫn đến những tình huống vượt ẩu ngay tại điểm giao cắt.
Đặc biệt, khi đang vận động người dân đi bộ nhiều hơn để nâng cao sức khỏe và giảm tải áp lực cho giao thông thì những người này lại bị "bỏ rơi" trong nguy hiểm. Tôi nghĩ, bên cạnh nhưng lỗi xử phạt khác cần đẩy mạnh phạt nguội qua camera AI đối với hành vi không nhường đường cho người đi bộ. Đồng thời, xây dựng ý thức "nhường đường cho người yếu thế" như một chuẩn mực đạo đức khi cầm lái.
Nếu không thay đổi tư duy từ sau tay lái, vạch kẻ đường sẽ mãi chỉ là những đường sơn "tàng hình" và người đi bộ vẫn sẽ tiếp tục phải "xin đường" trên chính phần "ưu tiên" của mình.
Độc giả Hải Đường
