Những ngày cuối tháng 3, dòng người đổ về các trạm xăng ở Dhaka từ khi mặt trời chưa mọc. Dưới không khí đặc quánh mùi xăng và bụi đường, hàng dài xe máy tắt động cơ, đứng san sát nhau. Trên nhiều khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những giờ chờ đợi vô vọng.
8h sáng, dòng xe trước trạm xăng trên đường Mirpur đã kéo dài qua vài dãy nhà. Nhiều người cho biết họ đã xếp hàng hơn một tiếng, trong khi số khác kể hôm qua đành ra về tay không.
Anh Parvez Ashraf, chủ một xưởng nhựa nhỏ, đã có mặt từ tờ mờ sáng. Trải qua nhiều giờ phơi mình dưới nắng nóng, anh mua được lượng xăng trị giá 300 Taka (khoảng 62.000 đồng), đủ dùng trong một, hai ngày.
Cảnh tượng tương tự lan rộng khắp thủ đô, từ Mohammadpur đến Jatrabari. Các trạm xăng bắt đầu áp dụng chính sách bán nhỏ giọt theo định mức, đẩy người đi làm, nhân viên giao hàng và giới tài xế vào "cuộc chiến" giành giật từng lít nhiên liệu.
Sự khan hiếm này được các chủ trạm xăng lý giải là do đứt gãy chuỗi cung ứng vì căng thẳng ở Trung Đông. Cuộc khủng hoảng tác động trực tiếp đến Bangladesh, quốc gia vốn phải nhập khẩu tới 63% năng lượng từ khu vực vùng Vịnh. Dù chính quyền liên tục trấn an rằng lượng dự trữ trong nước đủ dùng cho nhiều tuần tới, song thực tế trên đường phố Dhaka lại cho thấy điều ngược lại.
"Tôi cần xăng hàng ngày để đi lại mưu sinh", anh Rafiqul Alam, một nhân viên bán hàng, thở dài khi đứng tựa vào chiếc xe máy mới nhích được chưa đến nửa mét sau 30 phút. "Nếu hôm nay không đổ được xăng, ngày mai tôi đành nghỉ làm tiếp. Tình cảnh này không thể kéo dài mãi được", anh nói.
Giới tài xế là những người chịu đòn giáng nặng nề nhất. Các chủ xe buýt và phương tiện chạy khí nén (CNG) chật vật duy trì hoạt động. Sultan Ahmed, một tài xế công nghệ của hãng Pathao, bộc bạch rằng những lao động tự do như anh không thể sống sót nếu xe nằm yên. "Chỉ cần không đổ đầy bình hôm nay, tôi coi như mất trắng thu nhập cả tuần", anh nói.
Không chỉ bào mòn sức lực của các tài xế, tình trạng khan hiếm còn khiến thị trường "chợ đen" bùng nổ. Nhiều đầu nậu dùng can nhựa và phuy sắt đi thu gom nhiên liệu để bán lại ở vỉa hè với giá cắt cổ. Tại Chattogram, nhà chức trách vừa phát hiện một đường dây đào hố chôn phuy xăng ngay trong khu dân cư, trong đó chứa tới 35.000 lít nhiên liệu. Ở Pabna, cơ quan chức năng thậm chí phát hiện một "cây xăng mini" giấu kín trong nhà dân với hơn 3.000 lít dầu diesel. Bất chấp nỗ lực kiểm soát của chính quyền, nhiều người dân vẫn cắn răng mua xăng lậu để giữ phương tiện tiếp tục lăn bánh.
Hệ lụy của những bình xăng rỗng nhanh chóng lan tới các khu chợ truyền thống tại Dhaka khi khâu vận chuyển bị ách tắc. Giới thương lái cho biết cước thuê xe tải chở hàng từ các tỉnh về thủ đô đã tăng sốc từ 14.000 Taka (2,9 triệu đồng) lên 22.000 Taka (4,5 triệu đồng) trong một tuần.
Cước phí đắt đỏ bị đẩy sang người tiêu dùng. Giá một bao gạo thơm Chinigura (50 kg) đã bị đẩy từ 6.600 Taka lên 7.200 Taka (1,5 triệu đồng). Tại các khu chợ, giá rau củ cũng "nhảy múa": giá chanh vọt lên mức 120 Taka (gần 25.000 đồng) chỉ cho 4 quả; tỏi nội địa hay thịt gà cũng ghi nhận mức tăng kỷ lục, biến việc đi chợ trở thành gánh nặng lớn với các gia đình.
Về phía cung ứng, các chủ trạm xăng cũng đang chịu áp lực cực hạn. Truyền thông địa phương ghi nhận một số cây xăng cạn kiệt nguồn hàng ngay từ giữa ngày, buộc những người đến muộn lâm vào cảnh mắc kẹt. Ông Md Nazmul Haque, Chủ tịch Hiệp hội các chủ trạm xăng Bangladesh, cho biết chính tình trạng phân phối nhỏ giọt đã kích hoạt tâm lý hoảng loạn, khiến người dân càng đổ xô đi mua tích trữ.
Tại trạm xăng Mirpur, dòng người mướt mát mồ hôi vẫn nhích từng chút một. Cuộc chờ đợi kéo dài không hồi kết, và niềm tin vào sự ổn định nguồn cung cũng dần cạn kiệt theo những chiếc bình xăng trống rỗng.
"Họ lên tivi thông báo là xăng còn đủ, vậy tại sao chúng tôi phải đứng chôn chân ở đây cả ngày?", một người dân bức xúc nói.
Minh Phương (Theo Anadolu)
