Nhảy đến nội dung
 

Ngôi nhà luôn chờ đợi những mùa Tết đoàn viên

Ngôi nhà của ba mẹ tôi nằm lặng lẽ ở cuối một con dốc nhỏ, nơi chiều xuống lúc nào cũng đọng lại những vệt nắng vàng như tơ.

Ngôi nhà ấy không rộng, cũng chẳng sang trọng, nhưng chứa đựng biết bao năm tháng chắt chiu của ba mẹ: mỗi viên gạch là một mùa rẫy lam lũ, mỗi miếng ngói là những đêm mẹ thức khuya vá víu chuyện chợ búa.

Từ xa nhìn lại, mái ngói đỏ au như một bàn tay đang dang rộng, che chở cho bình yên của năm anh em chúng tôi.

Tường nhà quét vôi vàng nhạt, màu mà ba bảo "nhìn vô là nhớ quê, nhớ nắng". Cánh cửa gỗ đã gắn bó mấy chục năm, in đầy vết xước thời gian nhưng vẫn luôn tỏa ra mùi thơm quen thuộc của mái nhà.

Ở góc sân, cây khế mẹ trồng từ ngày dựng nhà giờ đã cao ngang mái, mỗi độ Tết lại trổ những chùm hoa trắng li ti, như thắp sáng cả khoảng trời trước hiên.

Năm anh em, mỗi người một nơi, xoay xở với cuộc sống bộn bề. Vậy mà hễ Tết về, như có sợi dây vô hình kéo chúng tôi trở về cuối con dốc ấy. Không phải vì mâm cỗ, càng không vì không khí tấp nập ngoài phố, mà vì nơi đó có ba mẹ đang ngóng, có mái nhà chưa bao giờ thôi ấm.

Người về sớm nhất luôn là anh cả. Tiếng xe anh dừng lại trước sân thường khiến mẹ ngó nghiêng từ trong bếp, miệng mỉm cười:

- Về rồi hả con? Vô ăn miếng bánh mẹ mới nấu cho nóng.

Rồi lần lượt đứa thứ hai, thứ ba, thứ tư và cuối cùng là tôi - đứa út luôn về trễ nhất. Mỗi lần tôi đặt chân vào sân, tiếng cười nói vang lên rộn rã. Ba chống tay lên chiếc ghế tre quen thuộc, đôi mắt rưng rưng:

- Vậy là đông đủ hết rồi…

Có lẽ khoảnh khắc ấy là cái Tết trọn vẹn nhất đối với ba mẹ.

Những ngày cận Tết, ngôi nhà nhỏ như thay áo mới. Mẹ tất bật dọn dẹp, lau khung cửa sổ mốc bụi vì mùa mưa dài. Ba thì mang dao ra sau vườn chẻ củi, chuẩn bị nhóm bếp nấu nồi bánh chưng truyền thống. Mùi nếp thơm quyện vào khói bếp cay xè nơi khóe mắt nhưng lại khiến tôi thấy lòng bình yên đến lạ.

Đêm 30, gió luồn qua mái tôn tạo nên âm thanh kẽo kẹt quen thuộc. Cả nhà quây quần bên nồi bánh đang nghi ngút hơi, chuyện trò râm ran. Anh hai khoe chuyện xây được căn nhà mới, chị ba kể việc vừa đổi cơ quan, anh tư lại than mình "ế thêm một cái Tết nữa". Ba ngồi nghe, thỉnh thoảng gật gù, ánh mắt hiền hậu như gom hết yêu thương của cả năm vào trong.

Mẹ, như mọi năm, vừa sắp mâm cỗ giao thừa vừa cười hiền:

- Chỉ cần mấy đứa về đông đủ là mẹ vui rồi. Tết mà, lo chi cho mệt.

Câu nói tưởng chừng đơn giản ấy lại khiến tim tôi mềm đi. Chúng tôi đã lớn, nhưng đối với mẹ, chỉ cần sum họp là đã đủ đầy.

Khoảnh khắc giao thừa, khi tiếng pháo hoa vang vọng từ thị trấn xa, bên trong ngôi nhà nhỏ chỉ có tiếng chúc Tết chân thành, tiếng ly chạm vào nhau khẽ khàng. Ba rót rượu, nâng ly:

- Chúc năm mới bình an. Vậy thôi là đủ.

Tôi nhìn quanh căn nhà, nơi từng lưu giữ biết bao ký ức: góc cửa sau nơi tôi té gãy tay hồi bé, bức tường vẫn còn vết bút chì anh hai nghịch ngợm, góc bếp nơi chúng tôi từng tranh nhau miếng thịt kho mẹ để dành. Những kỷ niệm ấy như thước phim tua chậm, nhắc tôi rằng mái nhà này không chỉ là nơi để ở, mà là cội rễ, là máu thịt, là điểm tựa của cả đời người.

Sáng mùng một, nắng xuân rải xuống sân làm giàn bông giấy bừng sắc hồng rực rỡ. Chúng tôi cùng ba mẹ dọn bàn thờ, đốt nén nhang đầu năm, khấn nguyện ông bà phù hộ gia đình mạnh khỏe. Ba mẹ mặc áo mới giản dị. Nhìn mái tóc của ba bạc hơn năm trước, đôi tay mẹ gầy hơn, lòng tôi chợt thoáng nghèn nghẹn: thời gian vẫn trôi, còn chúng tôi thì cứ mãi đi xa.

Ngày Tết trôi qua nhanh. Đến lúc năm anh em lại chuẩn bị rời quê, mẹ đứng ở cổng, dặn từng đứa:

- Giữ gìn sức khỏe nghe con. Rảnh thì về với ba mẹ.

Ba chẳng nói gì, chỉ đứng nhìn theo. Nhưng ánh mắt ba đủ để chúng tôi hiểu rằng mọi yêu thương đều nằm ở đó.

Chúng tôi quay nhìn ngôi nhà lần cuối: mái ngói đỏ, tường vàng nhạt, cửa gỗ cũ, cây khế tỏa bóng xuống sân… Tất cả vẫn bình dị như thuở nào. Nhưng với chúng tôi, đó là cả một kho tàng yêu thương mà chẳng nơi nào có được.

Tết có thể đổi thay theo từng năm. Thành phố có thể ồn ã, cuộc sống có thể đẩy mỗi người về những hướng riêng. Nhưng mái nhà của ba mẹ, nơi luôn chờ đợi, nơi gìn giữ những kỷ niệm gom lại thành tuổi thơ vẫn là nơi chúng tôi muốn trở về nhất. Bởi ở đó, có một mùa xuân không bao giờ phai nhạt: mùa xuân của đoàn viên.

 
 
 
CÔNG TY CỔ PHẦN DAISAN GROUP
logo

Giấp phép đăng ký kinh doanh số 0108016125 do Sở Kế Hoạch & Đầu Tư Hà Nội cấp lần đầu ngày 10/10/2017.

Địa chỉ ĐKKD: Phòng 600, Tầng 6, Tòa nhà Ford Thăng Long, Số 105 Láng Hạ, Phường Đống Đa, TP Hà Nội, Việt Nam

Email: info@daisan.vn

TRỤ SỞ HÀ NỘI

Địa chỉ 47 Nguyễn Tuân, Phường Thanh Xuân, Thành phố Hà Nội, Việt Nam.

Điện thoại  Điện thoại: 1900 98 98 36

CHI NHÁNH HỒ CHÍ MINH

Địa chỉ 57/1c, Khu phố 1, Phường An Phú Đông, Quận 12, Thành phố Hồ Chí Minh

Điện thoại  Email: info@daisan.vn