Những ngày đầu năm Bính Ngọ, nhiều du khách tìm về các buôn làng Tây Nguyên check-in buôn cổ, ngồi máy cày ra nương, tự tay nấu một bữa cơm giữa đại ngàn.
Mùng 6 Tết Bính Ngọ (ngày 22-2), buôn Akô Dhông (phường Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk) đón khá đông du khách, nhiều người nước ngoài.
Du khách check-in buôn cổ ngày đầu năm
Buôn vốn giàu đẹp bởi nếp sống cộng đồng bền chặt và không gian văn hóa được gìn giữ qua nhiều thế hệ là điểm đến rất thú vị những ngày đầu xuân.
Những ngôi nhà dài Ê Đê nằm san sát dưới bóng cây lớn, phía sau là nhà xây khang trang nhưng vẫn giữ khoảng sân, hàng rào và lối đi đặc trưng của buôn làng.
Đầu năm nơi đây không ồn ào, chỉ có nắng hanh vàng, gió cao nguyên se lạnh và hương cà phê thoảng nhẹ.
Trên tuyến đường Trần Nhật Duật nối dài giữa buôn, người dân bày bán nông sản vườn nhà. Du khách dừng lại thưởng thức cà đắng, cơm lam chấm muối ớt, nhấp rượu cần trong không gian nhà dài với cầu thang gỗ, ghế kpan, bếp lửa ấm.
Nhiều gia đình mở cửa sân, tái hiện nghề dệt thổ cẩm, rang xay cà phê để du khách cùng trải nghiệm. Anh Riccardo, du khách Ý, cho biết anh chọn đón năm mới ở Việt Nam vì muốn tìm cảm giác khác lạ. Điều khiến anh ấn tượng không phải là sự náo nhiệt, mà là cảm giác bình yên và sự chân thành của người dân buôn làng.
Già làng Y Nuer Niê cho biết đầu năm, nhiều du khách tìm đến để tìm hiểu đời sống người Ê Đê, thưởng thức ẩm thực và khám phá kiến trúc nhà dài. Khách thích không gian nhiều cây xanh, thích ngồi uống cà phê, ăn món truyền thống. Nhờ vậy buôn làng thêm phần rộn ràng nhưng vẫn giữ được nếp sinh hoạt vốn có.
Khách Tây lên máy cày đi rẫy cùng người dân
Không chỉ tham quan, nhiều du khách quốc tế chọn theo bà con ra rẫy. Trong nắng đầu mùa khô, chiếc máy cày lắc lư trên con đường đất đỏ bazan, chở khách từ buôn ra nương. Tiếng máy nổ xen tiếng cười, tạo nên khung cảnh mộc mạc mà sinh động.
Chuyến đi không tiện nghi nhưng đủ để du khách chạm vào đời sống thật: cùng hái lá mì, cà đắng, nhổ rau rừng; nhóm bếp, nấu bữa cơm giản dị giữa rẫy. Sự không sắp đặt ấy lại khiến trải nghiệm trở nên đáng nhớ.
Tại buôn Tuôr (xã Hòa Phú, tỉnh Đắk Lắk), gia đình chị H'Belly làm homestay trong nhà sàn truyền thống. Chị tự học ngoại ngữ để đón khách. Theo chị, du lịch cộng đồng là cả buôn cùng làm, cùng hưởng lợi và cùng giữ gìn bản sắc. Mỗi gia đình góp một phần sản vật như gà đồi, rau rừng, cà phê, thổ cẩm… để tạo nên trải nghiệm trọn vẹn. "Hội nhập không phải là thay đổi mình, mà là giữ gìn giá trị của mình tốt hơn", chị nói.
Du khách Pháp Mercler Olivier xem chuyến máy cày là kỷ niệm đặc biệt trong hành trình đến Việt Nam. Chị Võ Kim, Việt kiều Mỹ, cảm nhận sức hút từ sự chân thật và gắn kết cộng đồng. Bà Mercler Claire ấn tượng với vai trò của phụ nữ Ê Đê trong gia đình và sản xuất.
Hướng dẫn viên Y Tiên Niê Kđăm cho biết nhiều năm dẫn khách giúp anh thấy bà con ngày càng tự tin hơn. Điều quan trọng là du khách hiểu và tôn trọng văn hóa bản địa, còn người dân vẫn sống đúng nhịp sống thường ngày.
Gia đình chị H'Đor Ênuôl ở buôn Chuah bốn thế hệ chung sống trong nhà sàn, vẫn dệt thổ cẩm, vẫn giữ nếp sinh hoạt cũ. Khi có khách, cả nhà cùng tham gia: người lái máy cày, người chuẩn bị bữa ăn. "Chỉ cần sống thật, làm thật", chị chia sẻ.
Theo ông Trần Hồng Tiến, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Đắk Lắk, du lịch cộng đồng là hướng đi phù hợp, vừa tạo thêm sinh kế, vừa khẳng định vai trò chủ thể của người dân trong quá trình hội nhập.
"Từ chuyến máy cày lên rẫy, bữa cơm cà đắng, lá mì đến tiếng cồng chiêng đêm nhà sàn, Đắk Lắk đang mở một lối đi riêng. Ở đó, buôn làng mang theo bản sắc và niềm tự hào văn hóa Tây Nguyên để kết nối với du khách bằng những giá trị giản dị mà bền lâu", ông Tiến nói.
