Cách đây ít lâu, báo chí có đưa tin bài "chỉ số từ bảng xếp hạng của QS Suppies, báo Nikkei Asia cho biết chất lượng nhà vệ sinh công cộng (NVSCC) tại TP.HCM xếp vị trí 67/69 TP du lịch trên thế giới"...
Đó là chuyện cũ. Nhân ngày toilet thế giới (19-11), tôi muốn gửi một ước vọng về đô thị lý tưởng, bắt đầu từ chuyện nhà vệ sinh công cộng sạch đẹp.
Thực tế ở TP.HCM đã có nhiều nơi có nhà vệ sinh rất rộng rãi khang trang sạch đẹp. Nhưng ngược lại cũng không ít nơi nhà vệ sinh sơ sài, chật hẹp, hôi bẩn, hệ thống thoát nước tắc nghẽn, nghèo nàn đến nỗi thiếu cả bồn rửa tay, then chốt cài cũng không hoặc rất tạm bợ.
Có một ví von: xây được một trung tâm thể thao giảm được 10 bệnh viện. Theo tôi làm thêm được một nhà vệ sinh công cộng đạt chuẩn sẽ giảm được nhiều bệnh nhân.
Xây dựng một thành phố văn minh hiện đại, điểm đến du lịch thì không thể thiếu nhà vệ sinh công cộng sạch đẹp.
Hằng ngày, qua lại đường Vạn Kiếp thuộc phường 3, quận Bình Thạnh (cũ), TP.HCM, thấy tấm bảng trước cửa quán cà phê với nội dung nhà vệ sinh miễn phí cả bằng tiếng Anh và tiếng Việt rất rõ ràng. Bước vào, tôi bất ngờ hơn, nhà vệ sinh rất sạch, trên tường có giấy lau, có bồn rửa tay, gương soi mặt.
Trong khi nhiều nhà hàng quán ăn rất hoành tráng nhưng chỉ đặt nặng kinh doanh nên công trình phụ cho nhu cầu tối thiểu lại rất đúng nghĩa phụ, tối thiểu chật chội và luộm thuộm.
Việc nhỏ nhưng không nhỏ. Một nhà vệ sinh sạch sẽ còn đem lại cảm giác thân thiện gần gũi dễ chịu, cuộc sống chất lượng hơn. Làm nhà vệ sinh đẹp mới khó chứ sạch thì không quá khó.
Nên có một quy định nhà hàng, quán ăn, cửa hiệu có đông khách phải có nhà vệ sinh đáp ứng những yêu cầu cần thiết, xem đây là điều kiện cần và đủ để được kinh doanh. Cây xăng, các trạm dừng nghỉ dọc đường và những nơi nhiều người lui tới càng phải có nhiều nhà vệ sinh sạch sẽ hơn nữa.
