Hôm trước, khi đang đợi xe buýt ở một trạm dừng gần làng đại học, tôi nhìn vu vơ thì thấy một phong thư nhỏ nằm dưới chân.
Tò mò cầm lên xem, ngoài bì thư không thấy ghi gửi ai. Tôi mở ra, bên trong là một tấm thiệp màu vàng nhạt, nét chữ ngay ngắn, không rõ của nam hay nữ: "Tháng 12-2025, má ơi, con nhớ má, nhớ góc nhà mình, nhớ cây me, nhớ cái khạp sành đầy nước mưa mát lành...".
Ai đó đã đánh rơi lá thư yêu thương. Đọc tới dòng chữ cuối, tự dưng mắt tôi nhòe nước. Tôi cũng nhớ cha, nhớ ngôi nhà ở cạnh sông hồi tôi còn nhỏ, nhớ tuổi thơ đong đầy.
Tháng mười hai trời se se lạnh, mọi đứa trẻ đều chột dạ thương nhớ quê xa, nhớ cha, nhớ mẹ. Một sự rộn ràng. Một sự rưng rưng. Một sự nhớ nôn nao không tả được.
Cha tôi là một người đơn giản. Tôi hình dung về cha rõ ràng hơn, như mọi đứa con khác, chỉ sau khi cha không còn bên tôi nữa. Cha sống và thương yêu gia đình của mình, hết lòng. Cả đời cha, từng ngày, từng giờ, cha luôn mang theo tình cảm ấy như một sứ mệnh.
Bây giờ, Tết lại sắp đến. Vậy là đã năm thứ hai tôi mồ côi cha. Năm thứ hai tôi không được cảm nhận sự ấm áp từ cha. Nhưng tôi không buồn đâu. Tôi nghĩ điều cha muốn thấy ở tôi hay các anh em tôi, điều cha muốn thấy ở mẹ...
Không phải là một buổi ngồi bó gối khóc rưng rức nhớ thương vào những hôm tháng chạp cuối năm. Tôi biết cha muốn thấy chúng tôi cười. Cha muốn thấy lộc non đâm chồi trên những nhánh mai mỏng manh và mạnh mẽ.
Cha muốn thấy cái nắng Tết vàng lơ thơ, lành lạnh đậu lên thềm. Cha muốn thấy một cảnh nhà sung túc, êm đềm, dù rằng cha không còn hiện diện nữa.
Nên mấy hôm trước khi nghe ai đó nói vài năm nữa sẽ không có ngày ba mươi Tết..., tôi đã dợn buồn, dợn tiếc nuối. Nhưng tôi chợt nhận ra cái buồn tiếc đó là một thứ cảm xúc mà tôi mang trong vô vàn thứ cảm xúc mà tôi có thể chọn. Vậy là tôi chọn hạnh phúc.
Tôi chọn ăn Tết đủ đầy. Tôi nghĩ cha muốn thấy điều ấy hơn hết thảy. Tôi đứng dậy, tìm cuốn sổ ghi chép của mình. Gạch đầu dòng thứ ba, "mua hai cặp vạn thọ chưng Tết". Cha thích nhất là bông vạn thọ.
Ngày xửa ngày xưa, ngày mà tôi còn được mẹ đặt dì Ba Bê may đồ bộ ăn Tết, ngày tôi còn là cô bé mẹ ưa búi tóc củ tỏi hai chùm như Na Tra, ngày đó, ngôi nhà cũ của chúng tôi nằm trong một vùng quê, cách xa thị xã. Nhà tôi là nhà sàn, ở cạnh mé sông.
Tôi khoái nhất là nằm dài ở nhà sau, vừa cầm quyển truyện đọc, vừa nghe mùi nước, mùi mưa, mùi ruộng lúa theo con gió thổi vào.
Cha tôi làm nông, giăng lưới, vá xe... đủ mọi nghề kiếm cơm nuôi trẻ. Mẹ bán cà phê, nội trợ. Ba anh em tụi tôi lớn lên trong sự êm đềm ruộng đồng sông nước ấy, theo một nỗi mà nói hơi xi nê là "khắc cốt ghi tâm", mãi mãi ghi nhớ.
Tôi nhớ trước Tết một tuần, mẹ sẽ mua giấy dán có nhiều hoa văn màu đỏ, khuấy bột mì thành hồ, dán mớ giấy hoa ấy lên tường gỗ. Mẹ treo trái cầu trang trí được cắt khéo léo từ dây ruy băng lấp lánh nhiều màu đỏ, vàng, xanh lên trần nhà.
Trái cầu tròn có thể xoay vòng, bốn sợi tua rua dài giăng lên bốn góc. Hết mùng, mẹ sẽ tháo trái cầu xuống, để dành cẩn thận trong túi, năm sau lại treo lên trang trí y như vậy. Tôi thích trái cầu ruy băng ấy.
Mỗi khi vừa chống tay cắn hạt dưa, ăn mứt bí và ngó lên trên, nhìn thấy trái cầu xoay tròn, trong đầu con nít cứ mênh mang bao suy nghĩ không đầu không cuối, không hình không dạng. Trái cầu trong ký ức tuổi thơ tôi.
Còn cha tôi, bất kể mùa Tết nào cũng tìm mua một chậu mai con con để bàn và một cặp vạn thọ. Cha thích mai kiểng, thích ngồi uống nước trà ngắm mai. Tôi từng nghĩ sẽ mua một miếng đất, mua đầy mai trồng khắp sân cho cha nhìn ngắm cho thỏa sức, mà mãi không làm được. Giờ thì cha không còn nữa.
Đôi khi, tôi có cảm giác chắc chắn rằng Tết của muôn vạn mùa sau, cha vẫn ngồi trên ghế đá trước nhà, vừa chậm rãi uống trà, vừa ngắm cây mai Tết của mình với tất cả sự trầm tư, bình an, thư thái. Cha vẫn là cha thương yêu mãi mãi của chúng tôi.
Tôi đã trải qua hết rồi, những mùa Tết hạnh phúc nhất, bình yên nhất, vui vẻ nhất. Và tôi cũng đã trải qua rồi, những mùa Tết mà chúng tôi thương nhớ cha khôn nguôi. Nhưng tôi muốn nhủ với tôi, với gia đình tôi, với mẹ kính yêu của tôi...
Tôi mong rằng cả nhà mình sẽ luôn khỏe mạnh, bình an. Tôi biết mẹ sẽ mủi lòng khi nhìn chậu mai giữa tháng chạp vẫn còn nguyên y lá, chưa có người lặt... Nhưng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Chúng tôi vẫn còn đây. Tết chính là sự sống.
Vì sự sống luôn dài hơn mất mát. Vì tình yêu luôn dài hơn đau thương. Tết cho chúng ta một cơ hội nhìn lại mỗi năm với lòng biết ơn và gợi mở. Chúng ta sẽ vun đầy trái tim mình bằng tất cả hy vọng sáng ngời.
Trên cao, khi cha nhìn thấy gia đình mình, cha sẽ thấy một mái ấm luôn chan chứa thương yêu. Cha sẽ mỉm cười.
