Nhân lực mới
Theo báo cáo mới nhất của đơn vị cung cấp giải pháp về nguồn nhân lực Anphabe, thị trường lao động Việt Nam năm 2026 đang bước vào một cuộc “đại tu” về tư duy gắn kết.
Trước đó, kết quả khảo sát “Nơi Làm Việc Tốt Nhất Việt Nam 2025” cho thấy mức độ “chịu đựng” của nhân tài ngày càng giảm, trong khi kỳ vọng về tăng trưởng và phát triển cá nhân lại chạm ngưỡng cao kỷ lục. Nếu doanh nghiệp tiếp tục duy trì mô hình quản trị cũ, họ không chỉ đối diện nguy cơ mất người giỏi, mà còn đánh mất lợi thế cạnh tranh cốt lõi.
Trong nhiều năm, dư luận đặc biệt quan tâm đến hiện tượng “quiet quitting” - nghỉ việc trong im lặng. Tuy nhiên, bước sang năm 2026, sắc thái của sự rời đi đã thay đổi rõ rệt.
Đây không còn là phản ứng nhất thời trước áp lực công việc, mà trở thành một lựa chọn có tính toán, dựa trên hệ giá trị cá nhân và mục tiêu duy trì năng lực cạnh tranh dài hạn của mỗi nhân sự.
Dưới đây là phân tích những lý do hàng đầu khiến nhân tài rời bỏ công việc, đồng thời gợi mở lộ trình để doanh nghiệp “lội ngược dòng”.
Bài toán thu nhập: Điều kiện cần nhưng chưa đủ
Dữ liệu cho thấy tỷ lệ nhân tài rời đi vì mong muốn mức lương cao hơn đã tăng từ 47% (2024) lên 57% (2025). Mức tăng 10% này phản ánh sự thực dụng có cơ sở trong bối cảnh chi phí sinh hoạt leo thang.
Nhân sự chất lượng cao ngày càng ý thức rõ giá trị thị trường của mình. Khi các rào cản về thông tin lương thưởng dần bị xóa bỏ nhờ các nền tảng kết nối nghề nghiệp, nhân viên dễ dàng so sánh và nhận diện sự chênh lệch.
Nếu mức đãi ngộ không tương xứng với đóng góp, cảm giác “bất công” sẽ xuất hiện.
Tuy nhiên, lương chỉ là điều kiện cần. Doanh nghiệp không nhất thiết phải trả mức cao nhất thị trường, nhưng cần bảo đảm mức đãi ngộ đủ sức thuyết phục, minh bạch và có lộ trình tăng trưởng rõ ràng.
Thăng tiến và nâng cấp kỹ năng là “bảo hiểm” của người lao động
Đây là điểm chạm nhạy cảm nhất trong năm 2025. Lý do khiến nhân tài nghỉ việc bởi nhu cầu "tìm kiếm cơ hội thăng tiến" (43%) và "muốn nâng cấp kỹ năng" (40%) đều ghi nhận mức tăng trưởng kỷ lục.Trong kỷ nguyên AI (trí tuệ nhân tạo) và tự động hóa, nhân tài hiểu rằng nếu dừng lại, họ sẽ tụt lại phía sau. Nỗi lo bị đào thải khiến nhu cầu học hỏi và phát triển trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Nhiều người rời bỏ tổ chức không phải vì áp lực quá lớn, mà vì môi trường quá “an toàn”, thiếu thách thức và thiếu cơ hội nâng tầm.Để giải quyết “cơn khát” này, các doanh nghiệp tiên phong đang chuyển sang mô hình “learning organization” – tổ chức học tập. Thay vì dừng ở các buổi đào tạo nội bộ mang tính lý thuyết, họ đầu tư vào nền tảng học tập chuẩn quốc tế, qua đó trao cho nhân viên quyền chủ động phát triển năng lực và xây dựng lộ trình nghề nghiệp dài hạn.
Cân bằng công việc và cuộc sống
Lý do có mức tăng mạnh nhất trong khảo sát là nhu cầu cân bằng giữa công việc và cuộc sống.
Nhân tài ngày nay không chỉ đặt câu hỏi “tôi kiếm được bao nhiêu?”, mà còn cân nhắc “tôi phải đánh đổi điều gì?”. Sau những giai đoạn đồng hành cùng doanh nghiệp vượt khó, nhiều nhân sự bắt đầu ưu tiên sức khỏe tinh thần và chất lượng sống. Họ sẵn sàng từ chối một vị trí có thu nhập cao nếu phải “trực chiến” 24/7.
Doanh nghiệp cần nhìn nhận rõ: kiệt sức không làm nhân tài trung thành hơn, mà chỉ khiến họ rời đi nhanh hơn.
Những chuyển dịch "ngầm"Bên cạnh các yếu tố tài chính và cơ hội thăng tiến, những nguyên nhân liên quan đến môi trường làm việc và cảm xúc cá nhân đang âm thầm tạo ra làn sóng dịch chuyển nhân sự trên thị trường lao động.Nhiều nhân tài rời doanh nghiệp khi họ cảm thấy mình đã chạm đến “trần học hỏi” và không còn được giao những nhiệm vụ đủ thách thức để phát triển năng lực. Khi tổ chức không mở ra không gian mới cho sự trưởng thành nghề nghiệp, họ chủ động tìm kiếm môi trường khác để tiếp tục khẳng định bản thân.
Sự không phù hợp về văn hóa cũng khiến không ít nhân viên quyết định ra đi. Dù văn hóa hiếm khi được nêu trực tiếp trong đơn xin nghỉ việc, cảm giác lệch pha về giá trị, phong cách quản lý hoặc cách thức hợp tác lâu dần làm họ cảm thấy lạc lõng và mất kết nối với tập thể.
Yếu tố địa điểm làm việc và mức độ linh hoạt ngày càng ảnh hưởng rõ rệt đến quyết định gắn bó của người lao động. Khi doanh nghiệp yêu cầu nhân viên làm việc toàn thời gian tại văn phòng mà không có cơ chế linh hoạt, nhiều người, đặc biệt thuộc thế hệ trẻ, lựa chọn tìm đến những tổ chức cho phép họ chủ động hơn về thời gian và không gian làm việc.
Bên cạnh đó, xu hướng theo đuổi ước mơ cá nhân đang thúc đẩy một bộ phận nhân tài rời khỏi cấu trúc doanh nghiệp truyền thống. Khi mong muốn phát triển nghề tay trái hoặc khởi nghiệp riêng trở nên mạnh mẽ, họ sẵn sàng từ bỏ sự ổn định để tìm kiếm ý nghĩa và dấu ấn cá nhân trong hành trình sự nghiệp.
