Tai nạn không phải lúc nào cũng là "rủi ro ngẫu nhiên". Nhiều khi nó là kết quả của một chuỗi những sự chủ quan, tích tụ theo thời gian.
Đâu chỉ là chuyện của trẻ thơ
Đã từng có những em đá bóng dưới lòng đường, va chạm với phương tiện giao thông dẫn đến thương tích nặng. Không phải vô cớ mà phải cấm tuyệt đối việc đá bóng dưới lòng đường, trên vỉa hè.
Bất cứ ai nhìn thấy trẻ em đá bóng trên đường, ven đường cũng cần lên tiếng nhắc nhở. Chỉ một lời nói từ người lớn sẽ có tác dụng giúp trẻ em biết điều chỉnh hành vi, ngưng lại các hoạt động vui chơi không đúng chỗ. Đáng trách khi một số người không ngăn lại mà còn làm "cổ động viên", đứng vỗ tay cổ vũ.
Vụ việc nam sinh trèo lên trụ điện bắt tổ ong bị điện giật tử vong giữa ban ngày chắc chắn sẽ không xảy ra khi có người biết can ngăn. Nhiều người nhìn thấy em leo trụ nhưng không có sự can ngăn.
Vụ bé gái 2 tuổi vừa bị xe ô tô tông thiệt mạng tại cây xăng ở phường Bến Cát (TP.HCM) khiến người ở lại ân hận suốt đời.
Chưa bàn đến nguyên nhân vụ tai nạn đau lòng, giá như những người nhìn thấy bé chơi tại khu vực xe ra vào dành vài chục giây đưa bé vào trong, ắt hẳn nước mắt sẽ không phải rơi.
Đi qua khu vực có ao hồ thấy có trẻ em đang tắm nhưng thử hỏi được mấy người dừng lại gọi các em lên bờ.
Thấy có em trèo cây được mấy người nghiêm khắc yêu cầu xuống ngay. Sự thờ ơ, bàng quan của người lớn cũng trở thành một trong những nguyên nhân dẫn đến nhiều vụ tai nạn được báo trước.
Những hình ảnh không mấy chuẩn mực của người lớn như giăng lưới đánh cầu lông giữa đường, bị góp ý lại còn đe dọa.
Đi xe máy chở theo con nhưng cả hai đều không đội mũ bảo hiểm... Những "tấm gương mờ" nhất định phải loại trừ, tạo cho trẻ em môi trường sống lành mạnh, văn hóa, an toàn cần bắt đầu từ người lớn.
